NHỮNG LỜI NẦY GỬI
MẸ
Nguyễn Songlam
Mẹ ơi,
Giáng Sinh lại về, và một Giáng Sinh nữa con xa mẹ. Bao nhiêu năm con
lưu lạc xứ người là bấy nhiêu năm mẹ mừng lễ Chúa ra đời trong đơn độc.
Năm nay mẹ đã ngoài tám mươi.
Chồng con đến với mẹ chỉ như những người khách quý: mong đợi thì nhiều mà sum
họp chẳng bao nhiêu!
Mẹ như cây cổ thụ đứng bên đường chứng kiến những đổi thay, như quán vắng ven
sông xót xa nhìn con thuyền rời bến !
Mỗi sợi tóc trắng trên đầu, mỗi nếp nhăn in hằn trên da thịt là mỗi biểu hiệu
của những tháng năm dài sương gió, nhẫn nhục với khổ đau.
Tạo Hóa sinh ra mẹ phải chăng chỉ để đo lường sức chịu đựng của con người
trước những giới hạn khắt khe của định mệnh !
Mười sáu năm làm con, một vài năm làm vợ, mấy chục năm dài làm dâu, ngoài sáu
mươi năm làm mẹ, đã có phút giây nào mẹ sống cho riêng mình ?
Tuôỉ thơ mồ côi mẹ, tuổi trẻ "giữa đường đứt gánh tương tư", tuổi già cô đơn
và bệnh họan. Cả một đời người hầu như mẹ vẫn chưa biết đánh vần hai chữ
"hạnh phúc" !
Ba mươi năm ngoài Bắc làm kiếp "thân cò lặn lội bờ sông". Một giòng
sông Lam, một giãi núi Lĩnh, bàn chân mẹ lủi thủi ngược xuôi, hai vai nặng gánh
phụng dưỡng mẹ chồng, nuôi con thơ dại.
Ở tuổi đôi mươi, nước mắt đã thay cho nụ cười, mồ hôi đã thay cho son phấn.
Mưa nắng hai mùa, trên đồng cạn, dưới đồng sâu, bàn chân mẹ đã dày dạn với cái
nắng bỏng thịt và cái lạnh cắt da của quê mình.
Nhưng cái lạnh cắt da có thấm gì so với cái buốt nhói tim khi mỗi đêm về nghe
đứa con thơ thức giấc gọi cha ! Và cái nóng mùa hè đâu oi bức bằng khi phía nhà
chồng bỗng dưng cơm không lành, canh không ngọt từ ngày chồng mình nằm xuống.
Di cư vào Nam, mẹ bỏ lại sau lưng tất cả, một giang sơn của Cha ông, một mảnh
đời của mẹ. Giã biệt những người đã nằm xuống. Giã biệt những người vẫn còn kia.
Giã biệt đồi thông nơi chồng đang an nghỉ, giã biệt lũy tre làng nơi đã chôn
chặt bao kỷ niệm hạnh phúc và khổ đau , giã biệt cây đa, giã biệt giòng sông,
giã biệt dãy núi, giã biệt quê hương "Địa linh nhân kiệt".
Chân bước đi mà lòng đau như cắt. Khổ đau dã trui luyện niềm tin. Cuộc sống
đã rèn mài ý chí. Mẹ nhất định ra đi. Gia tài, tương lai và sức sống của
mẹ vỏn vẹn là những đứa con mẹ dắt dìu trên tay…
Vào Nam, một cuộc sống mới bắt đầu, từ hai bàn tay trắng! Bình Giả, Bình Tuy,
Phan Thiết, Nha Trang…bàn chân mẹ đã từng chạy ngược về xuôi. Phở hoang, làm
rẫy, làm thuê, cuốc mướn, nấu ăn thuê, buôn tần, bán tảo… Có việc làm nào cực
nhọc mà mẹ từ nan, miễn sao phụng dưỡng được mẹ chồng và nuôi con ăn học!
Mẹ ơi,
Cho đến hôm nay, mái tóc đã hoa sương, và có lẽ suốt cả một đời con vẫn không
thể hiểu hết được những chiều kích sâu thẳm của tâm hồn mẹ, của tấm lòng mẹ. Và
dù có sống thêm một kiếp người nữa có lẽ con vẫn không thể đo lường hết được cái
sức mạnh tinh thần trong mẹ !
Mẹ ơi,
Mầu Nhiệm Giáng Sinh, Tình Thương của Chúa, con đã học nhưng vẫn chưa hiểu
nổi! Và quả tim của Mẹ, của tất cả những Bà Mẹ trên trái đất nầy, cũng là một
mầu nhiệm mà con vẫn không sao hiểu hết! Mẹ ơi, hãy sống thêm và dạy con thêm
nữa.
Giáng Sinh 2004
Nguyễn Songlam
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét