Có đâu ngờ tình yêu là thế đó
Em hát cười làm rộn ràng xóm nhỏ
Tay bắt mặt mừng sưởi ấm lòng anh.
Hơn mười năm, nay : ta gặp lại nhau
Hỡi em yêu, anh có phải là mơ ?
Những đợi chờ giờ như con sóng vỡ
Trôi bềnh bồng theo năm tháng xa xôi.
Bài “định mệnh” làm anh như bừng tỉnh
Nhạc âm vang gợi nhớ đến khôn cùng
Ta hát, cười mà mắt ướt rưng rưng
Tiếc, tiếc lắm một thời xưa ngu dại !
Cái thuở đó có mưa lầy nắng bụi
Chuông ngân nga giòn giã giáo đường bên
Anh bên này, Em lại ở bên kia
Mắt nhìn nhau mà lòng vui như Tết.
Có những hôm bướm lượn về lối cũ
Bay nhởn nhơ bên vuông cửa nhà em
Lượn ngang qua mà hắn chẳng dám vào
Rồi đậu lại trên cành cây phượng vĩ.
Những dấu yêu từ lâu nằm yên nghỉ
Bỗng hôm nay rực sáng giữa hồn anh
Xin tạ ơn vô vàn buổi Tao Ngộ
Đưa em về tắm lại bến tình xưa...
Cỏ May
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét